Yêu Hậu...
Tiếng xưng hô của Lâm Âm Âm khiến lòng Trần Thanh Sơn khẽ động.
Trong đầu hắn lập tức hiện lên tin tức về thân phận của lão yêu bà này.
Yêu Hậu Nhiếp Thanh Trúc... đại mỹ nhân yêu kiều mê hoặc trong game, vậy mà lại là bộ dạng quỷ quái thế này?
Dù trong Quỷ Cốc Kỳ Đàm từng nhắc tới, Yêu Hậu có suốt một quãng thời gian dài đều lấy dung mạo xấu xí mà ra mặt. Nhưng đến lúc đại kết cục, khi Yêu Hậu xuất hiện, bà đã khôi phục nhan sắc tuyệt mỹ.
Nhớ lại thiết lập đệ nhất mỹ nhân Bắc Cảnh của Yêu Hậu trong game, lại nhìn mụ xấu xí trước mắt... đúng là khiến người ta chán ngán.
Trần Thanh Sơn nấp sau lưng Lâm Âm Âm, không nói một lời.
Yêu Hậu Nhiếp Thanh Trúc, đây chính là cường giả thập cảnh ngang hàng với Thẩm Lăng Sương, một trong những cao thủ võ đạo đứng trên đỉnh cao đương thời.
Lúc này, căn bản không tới lượt Trần Thanh Sơn lên tiếng.
Tuy theo tin tức trong game, Yêu Hậu vì luyện công mà tẩu hỏa nhập ma, từ lâu đã không còn thực lực thập cảnh, là kẻ yếu nhất trong số các cường giả thập cảnh.
Nhưng bà có thể lặng yên không một tiếng động áp sát Trần Thanh Sơn, mãi đến khi tới gần mới bị Lâm Âm Âm phát hiện. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ cho thấy, dù đã tẩu hỏa nhập ma, thực lực của bà vẫn đủ sức chấn nhiếp toàn trường.
Trong lòng Trần Thanh Sơn đầy nghi hoặc, không hiểu lão yêu bà này đột nhiên xuất hiện là vì chuyện gì.
Lão yêu bà này hận nhất chính là các chủ Bổ Thiên các, dường như chẳng có ân oán gì với Âm Nguyệt ma giáo.
Hơn nữa, bà đã thành danh từ lâu, cũng không có lý do gì phải tới tìm Trần Thanh Sơn gây phiền phức...
Trần Thanh Sơn âm thầm suy tính.
Mà lão phụ nhân xấu xí ngồi xổm trên ngọn cây kia lại cười lạnh, phát ra tràng quái tiếu rợn người.
“... Tiểu nha đầu Âm Nguyệt ma giáo, ngươi làm sao nhận ra lão thân?”
Lâm Âm Âm điềm tĩnh đáp: “Bẩm Yêu Hậu tiền bối, vãn bối là Lâm Âm Âm, từ nhỏ tu hành ở Thôn Phật cốc, Đằng Quỷ tiên sinh là dưỡng phụ của vãn bối. Thuở nhỏ, vãn bối từng gặp tiền bối một lần, chỉ là khi ấy vãn bối còn nhỏ...”
Lâm Âm Âm tự báo gia môn.
Lão quái trên ngọn cây lúc này mới chợt hiểu, gật đầu, nở nụ cười quái dị.
“Thì ra là dưỡng nữ của Đằng Quỷ lão quái... hừ... tiểu nha đầu không cần căng thẳng, bà bà chỉ tiện đường đi ngang qua thôi.”
“Nghe nói Âm Nguyệt ma giáo các ngươi mới xuất hiện một vị thiếu chủ sắc ma, nên ta đặc biệt tới chiêm ngưỡng phong thái.”
Lão phụ nhân bò rạp trên cành cây, ánh mắt rực lên, chăm chú nhìn Trần Thanh Sơn đang nấp sau lưng hai đại kiếm thị.
Trong đôi mắt âm u dữ tợn ấy, ánh lên quầng sáng quái dị như mắt cá chết.
“Hôm nay gặp mặt, quả nhiên đúng như lời đồn trong giang hồ, phong thần tuấn lãng, chẳng có chút tu vi nào, đúng là thứ kim ngọc bên ngoài, thối nát bên trong.”
“Ha ha ha ha...”
Ngồi chễm chệ trên ngọn cây, bị hơn trăm Âm Nguyệt ma vệ vây kín ở giữa.
Thế mà lão phụ nhân vẫn chẳng hề kiêng dè, công khai chế nhạo thiếu chủ của bọn họ, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp doanh trại.
Sắc mặt Lâm Âm Âm hơi trầm xuống, nhưng cũng không dám manh động.
Mãi đến khi lão phụ nhân trên ngọn cây cười đủ, tiếng cười trong doanh trại mới dần lắng xuống.
Lão phụ nhân ngồi trên cành cây, mắt nhìn thẳng Trần Thanh Sơn phía sau kiếm thị, cười lạnh nói:
“Sợ chết, hèn nhát vô năng, không có chút tu vi, lại thêm tiếng xấu háo sắc tàn bạo, gian trá xảo quyệt... Tốt! Tốt lắm!”
“Thẩm Lăng Sương đúng là có một đệ đệ tốt, Âm Nguyệt ma giáo cũng có một vị thiếu chủ tốt.”
“Tốt! Ha ha ha ha...”Lão phụ nhân cười lớn đầy âm trầm, vui vẻ vỗ tay.
Ngay sau đó, một làn khói xanh lướt qua, thân ảnh bà ta vậy mà biến mất khỏi ngọn cây như không.
Đến thì đột ngột quỷ dị, đi cũng vô cùng khó hiểu.
Theo bóng lão phụ nhân tan biến, luồng khí tức âm u trong doanh địa cũng lập tức tiêu tán.
Lâm Âm Âm và Tô Diên nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ khó hiểu.
“Đi...”
Lâm Âm Âm nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Bà ta đến đây làm gì?”
Tô Diên kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ chỉ tới để châm chọc thiếu chủ?”
Đóa A Y vẫn còn sợ hãi: “Lão yêu bà này y như ma quỷ... đáng sợ quá.”
Tất cả mọi người đều bị Yêu Hậu đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất làm cho ngẩn ngơ, hoàn toàn không sao hiểu nổi hành sự của đối phương.
Tốn bao nhiêu công sức xông vào đây, chỉ để trước mặt mọi người cười nhạo ma giáo thiếu chủ háo sắc một phen?
Thập cảnh chí tôn rảnh rỗi đến thế sao...
Trần Thanh Sơn nhớ lại thiết lập nhân vật Nhiếp Thanh Trúc trong game, cạn lời lắc đầu: “Có lẽ đầu óc bà ta có vấn đề.”
Xét theo thiết lập trong game, Yêu Hậu Nhiếp Thanh Trúc vì luyện công mà tẩu hỏa nhập ma, quả thật suy nghĩ khác hẳn người thường, đúng là một kẻ điên.
Hạng người như vậy có làm ra chuyện ngốc nghếch gì cũng chẳng lạ.
May mà bà ta không ra tay, chỉ mắng Trần Thanh Sơn mấy câu rồi bỏ đi.
Với mấy lời châm chọc vô thưởng vô phạt ấy, Trần Thanh Sơn chỉ coi như gió thoảng bên tai, chẳng hề bận lòng.
Lâm Âm Âm lại nghiêm giọng nói: “... Nhổ trại lên đường thôi, phải đi với tốc độ nhanh nhất, mau chóng tới Linh Bích thành.”
Nàng sợ lão yêu bà điên khùng kia sẽ quay lại.
Doanh địa tạm thời nhanh chóng được dỡ bỏ, đoàn xe Âm Nguyệt ma giáo lại tiếp tục lên đường.
Hơn nữa lần này họ đi hết tốc lực, toàn bộ xe ngựa đều tăng nhanh đến cực hạn, ngay cả ban đêm cũng không dừng lại, thức trắng mà đi.
Việc dược dục tu hành mà Trần Thanh Sơn duy trì suốt dọc đường cũng lần đầu tiên bị gián đoạn.
Cứ thế phi nước đại suốt một ngày một đêm, mãi đến sáng sớm hôm sau, lúc mặt trời vừa lên, bọn họ mới trông thấy cổng thành Linh Bích thành từ đằng xa.
Đoàn xe treo cờ Âm Nguyệt ma giáo thuận lợi tiến vào Linh Bích thành, không gặp chút cản trở nào.
Trưởng tử của Mộ Dung Uyên là Mộ Dung Vũ đã sớm nhận được tin, chờ sẵn ngoài cổng thành để nghênh đón đoàn xe Âm Nguyệt ma giáo.
Hai bên gặp mặt, khách sáo đôi câu, tâng bốc lẫn nhau một phen rồi cùng tiến vào cổng lớn Linh Bích thành.
Đến lúc này, Lâm Âm Âm vốn thấp thỏm suốt cả đêm mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Yêu Hậu Nhiếp Thanh Trúc điên điên khùng khùng kia về sau không hề xuất hiện nữa, dường như thật sự chỉ tiện đường ghé qua để chế giễu ma giáo thiếu chủ...
Chẳng bao lâu sau, dưới sự tiếp đãi của Mộ Dung gia, đoàn người Trần Thanh Sơn được sắp xếp nghỉ chân tại một biệt quán xa hoa trong thành Linh Bích.
Nói là biệt quán, nhưng thực chất lại là một tòa cung điện nguy nga.
Mức độ hùng vĩ tráng lệ của nó thậm chí còn vượt cả Dưỡng Thân điện nơi Trần Thanh Sơn từng ở trên Phù La sơn.
Có thể thấy Mộ Dung Uyên si mê xây cung điện đến mức nào.
Khắp cả Linh Bích thành, nơi nơi đều là lầu cao điện lớn, cung các nguy nga.
Đặc biệt là phủ đệ Mộ Dung gia ở chính giữa Linh Bích thành, quả thực xa hoa hùng tráng đến mức khiến người ta kinh hãi.
Ngần ấy cung điện lầu các, không biết phải tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới có thể dựng nên...
Đóa A Y đứng trên tường viện, nhìn về phía phủ đệ Mộ Dung gia xa xa, xa hoa đến chói mắt, không khỏi tặc lưỡi.
“Quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt... Trước kia ta chỉ nghe nói Mộ Dung lão thành chủ mê xây nhà lớn, nào ngờ lại mê đến mức này.”Lâm Âm Âm đứng trước cửa điện, thần sắc ngưng trọng nhìn Trần Thanh Sơn mà nói.
“Thiếu chủ, còn hai mươi ba ngày nữa mới tới tiệc thọ của Mộ Dung thành chủ. Trong hai mươi ba ngày này...”
Trần Thanh Sơn gật đầu, hết sức điềm nhiên đáp: “Ta hiểu. Trong hai mươi ba ngày này cứ bế quan không ra ngoài là được, có gì to tát chứ.”
Vốn dĩ hắn cũng không định chạy lung tung bên ngoài.
Giờ lại lòi ra thêm một Yêu Hậu điên điên khùng khùng, hắn càng chẳng muốn bước chân ra cửa.
Chuyện Tà Đế chi mộ có thể tạm thời gác lại, không nhất thiết phải lấy cho bằng được trong lần này.
Dù sao bản đồ da thú đang ở trong tay hắn. Không có bản đồ da thú làm chìa khóa, cho dù dùng đại pháo bắn nát cũng đừng hòng mở được cửa mộ Tà Đế.
Trần Thanh Sơn hoàn toàn có thể đợi sau này rồi quay lại lấy Thế thân nhân ngẫu, căn bản không cần gấp.



